Bị mắng ‘đồ пgốƈ’ ở nơi xứ пgười, cậu bé gốc Việt nay thành triệu phú: Vì nghèo mà vươn lên

Sinh ra trong nghèo khó, có mẹ cha là dân lao động chân tay, vậy làm thế nào để một cậu bé bình thường đổi đời, thậm chí vươn lên thành triệu phú?

Mua vé số hay đi lừa đảo? Tất cả đều không an toàn bằng việc đầu tư cho mình thật nhiều kiến thức. Điển hình như câu chuyện sau là minh chứng tuyệt vời cho những nỗ lực không ngừng nghỉ và niềm tự hào về người Việt giỏi giang.

David Chiem thành công nhờ nỗ lực (Ảnh: thepeakmagazine)

Mang trong mình dòng máu của người Việtnăm 1978, anh David Chiem cùng bố mẹ và hai chị gái rời Rạch Giá (Kiên Giang) đến Australia để định cư. Lúc ấy, họ hầu như chẳng có của cải gì, bố mẹ anh tìm việc làm công nhân trong nhà máy còn cậu con trai 9 tuổi vào học một trường ở ngoại ô Sydney.

“Tôi không nói được một từ tiếng Anh nào, dù là hello”, anh kể. “Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên vào lớp. Khi cô giáo hỏi, tôi ngơ ngác vì không hiểu gì và chẳng biết trả lời sao. Lúc ấy, có một bạn gái trong lớp tiến tới chỗ tôi và nói bằng tiếng Việt: ‘Cô giáo hỏi cậu tên là gì đó. Đồ ngốc!’. Tôi đã rất sốc”.

Từ giây phút đó, David Chiem đã quyết tâm học thật giỏi để không ai gọi mình như thế nữa. Năm học đó, anh đứng đầu lớp. Vài năm sau, anh trở thành học sinh đầu tiên của trường giành được giải thưởng về tiếng Anh, toán và nghệ thuật trong hệ thống trung học khu vực.

David Chiem thành công từ lời dạy của cha (Ảnh: thepeakmagazine)

Là gia đình coi trọng sự giáo dục, bố mẹ Chiem đã động viên và tạo điều kiện cho con cố gắng học tập. Bố mẹ Chiem định hướng cho anh theo đuổi ngành y nhưng khi anh 13 tuổi, một sự việc xảy ra đã làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo dự định đó.

Một lần, chị gái Chiem nghe đài phát thanh Australia thông báo đang tìm một cậu bé châu Á, có khả năng bơi lội, tầm 13-14 tuổi, làm diễn viên cho một bộ phim truyền hình dài tập. Người chị nói đùa rằng Chiem đến dự tuyển biết đâu trúng.

Đêm đó, khi đi ngủ, Chiem nghĩ về cơ hội này và trong đầu anh tự hỏi – tại sao không? Cuối cùng, đánh bại cả ngàn đối thủ, Chiem đã được chọn làm diễn viên chính trong phim Butterfly Island và xuất hiện trên màn hình TV khắp thế giới.

Cậu bé vào vai một người tị nạn bước vào cuộc sống của một gia đình đang chật vật điều hành một khu nghỉ dưỡng trên đảo. Cũng nhờ khoản thù lao đóng phim này, Chiem giúp bố mẹ mở được một sạp vải nhỏ và sau đó phát triển lên thành vài cửa hàng lớn.

David Chiem (mặc áo xám ngồi giữa) khi đóng vai chính trong phim. Ảnh: Straitstimes.

Sau lần đóng phim, được truyền cảm hứng từ sức mạnh của nghệ thuật điện ảnh, anh đã viết kịch bản cho một số chương trình khác. Rồi anh chia sẻ với bố mẹ rằng mình sẽ không trở thành bác sĩ mà chọn nghiên cứu về làm phim và diễn xuất.

Năm 1998, Chiem thành lập MindChamps ở Sydney – một tổ chức giáo dục nghiên cứu về khoa học thần kinh, tâm lý, và sân khấu. Năm 2002, anh đưa MindChamps tới Singapore vì cho rằng đây là nơi giao thoa giữa phương Đông với phương tây và có tiêu chuẩn giáo dục cao.

Hiện tại, MindChamps phát triển thành công ty trị giá 18,7 triệu đôla, có 11 trung tâm giáo dục ở bang New South Wales và dự định mở rộng hoạt động tại tất cả các bang ở Australia thông qua mô hình mua lại và nhượng quyền kết hợp.

Chiem cũng đã viết 7 cuốn sách và được công nhận là Doanh nhân tiêu biểu tại Giải thưởng các doanh nhân châu Á Thái Bình Dương.

David Chiem và các em học sinh. Ảnh: The Sundaytimes.

Tôi vẫn còn nhớ ba tôi nói rằng trong số những người vượt biển đến Úc, có những người đã chết.  Ba tôi nói rằng chỉ có duy nhất một thứ mà ông có thể mang lại cho tôi, điều mà không ai có thể tước đoạt của tôi như những thứ vật chất khác, đó là giáo dục.

Với lời dạy đó của cha, tôi đã rất quyết tâm học thật giỏi ở trường và làm việc cật lực. Với tôi, từng ngày được đi học là một đặc quyền, và tôi rất cảm kích rằng mình đã được đến trường.” David Chiem chia sẻ.

Có lẽ, ước mơ trở thành triệu phú là khát khao của rất nhiều bạn trẻ hiện, nhưng trong số chúng ta, mấy ai đủ tài năng, đủ nghị lực để đạt được mục tiêu như anh David Chiem. Thậm chí, đến nhà khoa học lừng danh người Mỹ Thomas Edison đã phải thốt lên: “Thiên tài chỉ có 1% là linh cảm, 99% là mồ hôi và nước mắt.

Thế mới nói, làm giàu hay thành công đâu phải chuyện dễ dàng. Như anh David Chiêm, từ một cậu bé không thể phát âm một câu tiếng Anh, nay trở thành chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực giáo dục.

Nhiều người bảo, con cái muốn thành công, mẹ cha phải giàu có, vì tiền bạc rủng rỉnh mới có điều kiện tốt cho tương lai. Nhưng thực ra, nghèo khó đôi lúc là môi trường rèn luyện tốt nhất, nó khiến cho những cô bé/ cậu bé sớm có ý thức vươn lên, sớm có động lực thôi thúc khẳng định chính mình.

Nên nhớ, con đường học vấn không phải là duy nhất để tới với thành công nhưng là con đường nhanh nhất. Ở ngoài xã hội, có những cụ ông, cụ bà dù cao tuổi vẫn cắp sách đến trường, xóa mù chữ. Có những cô gái vừa phải nuôi em, nuôi gia đình nhưng vẫn cố gắng dành chút tiền đi học bổ túc buổi tối. Có những đứa trẻ tật nguyền tứ chi, còn sót lại 1 ngón vẫn học cách dùng máy vi tính.

Và hãy nhớ, tỉ phú giàu nhất thế giới Bill Gates cũng từng nói rằng: “Sinh ra trong nghèo đói không phải là tội của bạn; nhưng nếu chết trong nghèo đói thì đó hoàn toàn là lỗi của bạn”.

Nguồn tham khảo: VNE